Hiệu trưởng Nguyễn Thị Lệ Thảo trao đổi đọc sách với học sinh.
Có một câu nói của một phụ huynh Trường THCS Tân Trào khiến người nghe không khỏi suy nghĩ: “Thấy nhà trường làm thật, vì các con, nên mình muốn góp một phần để các con có điều kiện học tập tốt hơn.”
Một câu nói giản dị, không mang màu sắc của những khẩu hiệu, nhưng lại có thể xem là lời giải thích đầy đủ nhất cho cách Hiệu trưởng Nguyễn Thị Lệ Thảo làm công tác vận động cha mẹ học sinh.
Bởi phía sau câu nói ấy không phải một cuộc vận động đơn lẻ. Đó là cả một quá trình xây dựng niềm tin bằng những việc làm cụ thể.
Không bắt đầu bằng lời kêu gọi
Tháng 10/2025, Trường THCS Tân Trào đứng trước nhu cầu bổ sung bàn ghế và trang thiết bị phục vụ các lớp học.
Với một ngôi trường có 10 lớp, 356 học sinh, trong đó phần lớn là học sinh dân tộc Tày, Dao, Nùng…, bài toán cơ sở vật chất luôn gắn với điều kiện thực tế của nhà trường và gia đình học sinh.
Trước nhu cầu ấy, cô Nguyễn Thị Lệ Thảo không chọn cách thông báo một con số rồi kêu gọi phụ huynh đóng góp. Cách cô lựa chọn là đưa vấn đề ra để cùng bàn bạc.
Ban Giám hiệu trao đổi với Ban đại diện cha mẹ học sinh, công khai nhu cầu cụ thể của từng lớp. Phụ huynh được đến tận lớp để nhìn thấy thực tế điều kiện học tập của con em mình.
Khi những điều trước đó chỉ được nghe trong một cuộc họp trở thành những gì có thể tận mắt nhìn thấy, câu chuyện về cơ sở vật chất trở nên cụ thể hơn.
Phụ huynh hiểu nhà trường cần gì. Nhà trường hiểu khả năng của phụ huynh.
Và từ đó, một nguyên tắc được giữ vững: đóng góp trên tinh thần tự nguyện, phù hợp với điều kiện của mỗi gia đình.

Nguồn lực xã hội hóa được sử dụng thiết thực, góp phần cải thiện điều kiện học tập của học sinh.
Người có điều kiện góp kinh phí. Người góp ngày công. Người hỗ trợ vật chất. Có phụ huynh còn chủ động đề xuất cách hỗ trợ.
Cô Thảo không đặt các khoản đóng góp lên cùng một thước đo. Bởi điều cô cần không chỉ là nguồn lực vật chất. Điều cô hướng tới là sự đồng thuận.
Chính cách làm ấy đã tạo nên một sự thay đổi quan trọng: phụ huynh không còn cảm giác mình đang “đóng góp cho nhà trường”, mà đang cùng nhà trường giải quyết một việc có lợi trực tiếp cho con em mình.
Sau mỗi phần việc, nhà trường thực hiện công khai, minh bạch. Sự rõ ràng ấy tiếp tục củng cố niềm tin.
Và rồi một điều đáng quý đã xảy ra. Có phụ huynh không chờ nhà trường vận động mà chủ động đề xuất hỗ trợ:“Thấy nhà trường làm thật, vì các con, nên mình muốn góp một phần để các con có điều kiện học tập tốt hơn”, phụ huynh chia sẻ.
Từ “được vận động” đến “tự nguyện”, rồi từ “tự nguyện” đến “chủ động”, đó không chỉ là sự thay đổi trong cách tham gia của một vài gia đình. Đó là thước đo của niềm tin.
Người hiệu trưởng đứng sau mỗi sự đồng thuận
Trong câu chuyện ấy, cô Nguyễn Thị Lệ Thảo không xuất hiện như người chỉ đứng ra kêu gọi nguồn lực.
Cô đứng ở vị trí của người kết nối. Kết nối nhà trường với gia đình. Kết nối nhu cầu với khả năng.
Và quan trọng nhất, kết nối những mong muốn khác nhau về cùng một mục tiêu: học sinh được học tập trong điều kiện tốt hơn và được phát triển toàn diện hơn.
Ở một ngôi trường vùng đồng bào dân tộc, sự đồng hành của phụ huynh càng có ý nghĩa.
Không phải gia đình nào cũng có điều kiện giống nhau. Vì thế, nếu vận động không khéo, sự đóng góp rất dễ trở thành áp lực.
Cô Thảo lựa chọn cách khác: để mỗi người tham gia bằng khả năng của mình và để mọi sự đóng góp đều được trân trọng.
Đó là cách dân vận bắt đầu từ sự tôn trọng. Nhưng niềm tin không thể chỉ được tạo ra trong một cuộc họp. Nó phải được kiểm chứng bằng những việc làm tiếp theo. Và ở Trường THCS Tân Trào, những việc làm ấy tiếp tục nối dài.
Khi phụ huynh bước vào “gian bếp” cùng nhà trường
Sáng 20/3/2026, sân Trường THCS Tân Trào trở thành một “gian bếp” đặc biệt.
Hòa chung không khí chào mừng 95 năm Ngày thành lập Đoàn TNCS Hồ Chí Minh, nhà trường tổ chức hoạt động trải nghiệm “Ẩm thực quê hương”.
Bánh trôi, bánh, xôi ngũ sắc, nem rán, thịt nướng và cơm lam… lần lượt xuất hiện dưới đôi tay của những “đầu bếp nhí”.
Nhưng với cô Thảo, đây không đơn thuần là một hoạt động vui chơi. Ẩn sau mỗi món ăn là một bài học.


Giáo viên, phụ huynh, học sinh trường THCS Tân Trào trải nghiệm làm các món ăn truyền thống trong hoạt động “Ẩm thực quê hương”.
Học sinh học cách hợp tác, chia sẻ công việc, rèn sự khéo léo, tính cẩn thận. Các em được tìm hiểu những giá trị văn hóa truyền thống của quê hương bằng chính trải nghiệm của mình.
Và quan trọng hơn, phụ huynh có cơ hội trực tiếp đồng hành với con.
Nếu những bộ bàn ghế được bổ sung trước đó là sự chung tay về nguồn lực, thì “Ẩm thực quê hương” lại mở rộng sự đồng hành sang giáo dục.
Phụ huynh không chỉ giúp nhà trường có thêm điều kiện. Họ cùng nhà trường tạo ra những kỷ niệm và bài học cho học sinh.
Đó chính là điều cô Thảo hướng tới khi xây dựng mối quan hệ giữa gia đình và nhà trường: không phải một chiều nhà trường vận động – phụ huynh hỗ trợ, mà là hai bên cùng tham gia vào hành trình giáo dục con trẻ.
Từ đồng hành đến cùng nuôi dưỡng ước mơ
Ngày 09/05/2026, hành trình ấy tiếp tục với chương trình học tập ngoại khóa “Hành trình tuổi trẻ – Xây dựng ước mơ”.

Thầy và trò Trường THCS Tân Trào trong hành trình học tập ngoại khóa “Xây dựng ước mơ”.
Học sinh được về nguồn tại Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh, tìm hiểu quần thể di tích Hồ Chí Minh; khám phá văn hóa các dân tộc tại Làng Văn hóa – Du lịch các dân tộc Việt Nam; tham gia Team Building với chủ đề “Xây dựng ước mơ”.
Một ngày rời khỏi lớp học, nhưng mở ra nhiều bài học mới.
Lịch sử được nhìn bằng mắt. Văn hóa được cảm nhận bằng trải nghiệm. Kỹ năng được hình thành qua những hoạt động tập thể. Và những ước mơ của tuổi học trò có thêm không gian để được gọi tên.
Trong hành trình ấy, phụ huynh tiếp tục phối hợp với nhà trường, tạo điều kiện để các em có một chuyến đi an toàn và giàu cảm xúc.
Nhìn lại, có thể thấy một đường dây rất rõ trong cách làm của cô Thảo.
Tháng 10/2025, phụ huynh chung tay cải thiện lớp học.
Tháng 3/2026, phụ huynh tiếp tục hiện diện trong những hoạt động mà ở đó giáo dục không chỉ diễn ra trong lớp học. Ngày 20/3/2026, hoạt động “Ẩm thực quê hương” đã tạo nên một không gian để học sinh được trải nghiệm văn hóa, rèn kỹ năng hợp tác và để cha mẹ trực tiếp đồng hành cùng con.
Đến tháng 5/2026, sự đồng hành ấy tiếp tục được nối dài với chương trình “Hành trình tuổi trẻ – Xây dựng ước mơ”. Phụ huynh phối hợp cùng nhà trường tạo điều kiện để học sinh có một chuyến đi an toàn, ý nghĩa; được về nguồn, tìm hiểu lịch sử, khám phá văn hóa các dân tộc và rèn luyện kỹ năng qua hoạt động tập thể
Nhìn lại năm học 2025–2026, ba hoạt động trên chỉ là những lát cắt tiêu biểu trong nhiều hoạt động mà nhà trường triển khai dưới sự chỉ đạo của cô Nguyễn Thị Lệ Thảo.Từ Chào mừng ngày kỷ niệm 30/4, Ngày hội đọc sách 2026” Lan tảo tri thức – Khơi dậy khát vọng, bùng nổ sáng tạo tại ngày hội STEM 2026, chào mừng ngày 26/3 đến những hoạt động trải nghiệm, giáo dục truyền thống và nuôi dưỡng ước mơ cho học sinh,...đến các hoạt động trải nghiệm, giáo dục truyền thống và gắn kết gia đình – nhà trường, mỗi hoạt động đều góp phần tạo nên môi trường học tập tích cực, đồng thời khơi dậy sự chung tay của phụ huynh và học sinh.
Nếu những bộ bàn ghế là điểm khởi đầu của sự chung tay, thì những gian bếp quê hương và hành trình “Xây dựng ước mơ” là dấu hiệu cho thấy sự chung tay ấy đã trở thành đồng hành.
Đó cũng là lúc công tác dân vận vượt ra ngoài câu chuyện huy động nguồn lực. Nó trở thành công tác xây dựng niềm tin và cộng đồng trách nhiệm quanh học sinh.
Những “quả ngọt” từ một cách làm
Năm học 2025-2026, Trường THCS Tân Trào duy trì sĩ số 100%; tỷ lệ học sinh thi vào lớp 10 đạt 100%; học sinh đạt 6 giải cấp tỉnh: 01 giải Ba môn Lịch sử và Địa lí; 01 giải Ba môn KHTN; 01 giải Tiềm năng cuộc thi Tài năng tiếng Anh; 01 giải Khuyến khích thi Sáng kiến đảm bảo trật tự trường học về phòng chống bạo lực học đường; Thi IOE đạt 01 giải Nhất, 01 giải Khuyến khích.
. Nhà trường được đề nghị tặng danh hiệu Trường Tiên tiến xuất sắc.
Trong công tác Đội và phong trào thiếu nhi, Liên đội Trường THCS Tân Trào được Ban Chấp hành Đoàn xã Tân Trào tặng Giấy khen vì có thành tích xuất sắc.
Nhưng với cô Nguyễn Thị Lệ Thảo, đổi mới giáo dục không chỉ nằm ở những hoạt động trải nghiệm.
Thực hiện Công văn số 1881/SGDĐT-GDPT ngày 18/12/2025 của Sở Giáo dục và Đào tạo tỉnh Tuyên Quang về tổ chức Cuộc thi “Sáng tạo với AI trong giáo dục”, cô cùng thầy giáo Vũ Hồng Thái tham gia xây dựng sản phẩm “Hoctapso.online - Học tập số - Nền tảng dạy học và cá nhân hóa học tập bằng AI cho học sinh THCS”.
Theo Quyết định số 1645/QĐ-SGDĐT ngày 23/7/2026, sản phẩm đạt Giải Nhì cấp tỉnh khối THCS.
Chi tiết này cho thấy một nét khác trong chân dung người hiệu trưởng: vừa chú trọng kết nối nguồn lực xã hội, vừa trực tiếp thúc đẩy đổi mới chuyên môn và công nghệ trong nhà trường.
Tại Hội nghị tổng kết năm học 2025-2026 do UBND xã Tân Trào tổ chức ngày 18/8/2026, cô Nguyễn Thị Lệ Thảo được Chủ tịch UBND xã Tân Trào tặng danh hiệu Chiến sĩ thi đua cơ sở vì có thành tích xuất sắc trong năm học.

Cô Nguyễn Thị Lệ Thảo được ghi nhận với những đóng góp trong năm học 2025–2026.
Những thành tích ấy là những con số đáng ghi nhận. Nhưng nếu chỉ nhìn vào thành tích, sẽ khó thấy hết câu chuyện phía sau. Bởi thành quả của một người hiệu trưởng không chỉ nằm ở những danh hiệu. Nó còn nằm trong mức độ tin tưởng của phụ huynh, tinh thần đồng hành của giáo viên và sự trưởng thành của học sinh.
Khi người dân nói thay cho hiệu quả của công tác dân vận
Dân vận khéo đôi khi không cần những lời lớn lao.
Nó có thể bắt đầu từ việc một hiệu trưởng đi cùng phụ huynh vào tận lớp học.
Từ việc công khai một nhu cầu.
Từ việc lắng nghe một ý kiến.
Từ việc tôn trọng một sự đóng góp dù lớn hay nhỏ.
Và đẹp nhất, nó được chứng minh khi người dân chủ động nói: “Tôi muốn góp một phần.”
Câu nói của người phụ huynh ở Trường THCS Tân Trào vì thế có sức nặng hơn nhiều lời ca ngợi: “Thấy nhà trường làm thật, vì các con, nên mình muốn góp một phần để các con có điều kiện học tập tốt hơn.”
“Làm thật” - đó có lẽ chính là nền tảng để tạo nên niềm tin. Và “vì các con” đó chính là điểm gặp nhau giữa nhà trường và mỗi gia đình.
Ở Trường THCS Tân Trào, cô Nguyễn Thị Lệ Thảo đang lựa chọn một cách làm dân vận rất giản dị: không bắt đầu bằng việc hỏi phụ huynh có thể đóng góp bao nhiêu, mà bắt đầu bằng việc nhà trường có thể làm gì tốt nhất cho học sinh.
Khi phụ huynh nhìn thấy điều ấy, họ tự nguyện đồng hành. Khi đã đồng hành, họ tiếp tục chủ động chung tay. Và khi sự chung tay trở thành thói quen, nhà trường có thêm một nguồn lực quý giá: sức mạnh của cộng đồng.
Từ một bộ bàn ghế được bổ sung, một lớp học được cải thiện, một gian bếp đầy sắc màu đến một hành trình đưa học sinh đi tìm hiểu lịch sử, văn hóa và nuôi dưỡng ước mơ - những việc tưởng như riêng lẻ lại cùng gặp nhau ở một điểm: tất cả đều hướng về học sinh.
Có lẽ, đó cũng là dấu ấn rõ nhất trong cách làm của cô Nguyễn Thị Lệ Thảo. Gieo niềm tin để có đồng thuận. Tạo đồng thuận để cùng hành động. Và biến sự đồng hành ấy thành những điều tốt đẹp cho học sinh.
Khi một phụ huynh không còn chờ nhà trường vận động mà chủ động hỏi trường còn cần hỗ trợ gì, đó chính là lúc chữ “tin” đã bén rễ.
Và khi cha mẹ, thầy cô cùng bước qua cánh cổng trường để góp một phần vào hành trình trưởng thành của các em, cánh cổng ấy không còn là ranh giới giữa gia đình và nhà trường.
Nó trở thành cánh cửa của niềm tin, sẻ chia và cùng chung trách nhiệm. Công tác dân vận không cần bắt nguồn từ những điều gì to tát mà nó bắt nguồn từ những việc làm đơn giản, gần gữi nhất.
Đó là câu chuyện về một người Hiệu trưởng đang làm dân vận bằng những việc rất gần gũi - lấy việc thật để tạo niềm tin, lấy niềm tin để quy tụ lòng người, và lấy sức dân để chăm lo cho thế hệ tương lai trên quê hương Cách mạng Tân Trào lịch sử.
Đỗ Thị Thùy Ly
Trường THCS Tân Trào